25-04-2012

Tàu đêm - Truyện ngắn của Tuệ An



“Thức dậy khi trời chưa mở mắt!"



- Em. Anh đếm được một trăm bốn mươi sáu kiểu ngủ đấy – Anh quay lại chỗ tôi ngồi, gương mặt hí hửng (hay giả bộ có vẻ hí hửng) của một đứa trẻ.

Tôi lườm anh trong bóng tối lờ nhờ trên một toa tàu. Và chắc là anh không thấy được môi tôi đang khẽ cười một cách giễu cợt.

- Xì. Có thế thôi à?

Anh ngồi xuống bên cạnh. Tôi tưởng tượng ra gương mặt tiu ngỉu của anh mà tự thấy hả hê vì tranh hơn thua được một câu nói. Thật ra thì anh chả thèm chấp tôi làm gì, một đứa bé con. Tôi biết thừa anh chẳng rỗi hơi đi đếm thế ngủ của người ta, chỉ là một cái cớ biện minh cho việc xuống cuối toa để nhâm nhi khói thuốc lá. Cái thú có lẽ không còn là thú vui nữa mà là thú khổ sở đến phát cuồng lên khi không được hút. Tôi nhớ những ngày cách đây năm năm, lúc chỉ dám đi tàu chợ, loại vé rẻ nhất, toa tàu lắc lư rất mạnh còn toilet thì hôi bẩn, thế mà anh cũng chịu khó đi xuống cuối toa, cạnh ngay toilet chỉ để mà được đứng hút một điếu thuốc. “Rõ hâm!” – Tôi lẩm bẩm rồi bật cười chính mình. Vậy mà tôi có những ngày ngẩn ngơ nhớ cái gương mặt hơi nhăn lại khi hút thuốc, nhớ đến quay quắt cái mùi hăng hăng gắt ở anh.

Trước chỗ ngồi có một chiếc bàn nhỏ, anh úp mặt vào cánh tay mà ngủ, ngoan lành như cậu sinh viên ngủ gật trong giờ giảng về văn hóa di sản của anh.


Minh họa của Thúy Hằng


Tính tôi khó ngủ, bỗng dưng có một trò chơi mới do anh gợi ý. Tôi ngắm những người khác ngủ. Tự nhủ, ừ, có khi anh nói đúng, một trăm bốn mươi sáu kiểu ngủ? Tôi chỉ mới nhìn những người trước mặt và bên cạnh, vậy mà cũng đã thấy mỗi người một vẻ. Anh chàng nằm dài trên băng ghế trước mặt (vì chiếc ghế cạnh bên trống người), bụng căng phễnh lên, hơi thở phì phò, gương mặt lúc ngủ trông cũng rất thư thái. Ngồi chếch ở hàng ghế bên kia là người đàn bà cùng quê tôi. Chị gầy xo, ra Hà Nội mổ tách khối u. Dáng ngồi co ro gác cả hai cái chân như cẳng cò lên hẳn trên ghế mà ngủ, miệng há hốc ra, mệt mỏi.

Tôi thở dài nhìn ra ngoài. Làm gì mà thấy được bầu trời! Màn đêm đen đặc bên ngoài như một lớp tráng khiến cho cửa kính thành tấm gương lại phản chiếu những người lờ nhờ bên trong. Tôi áp sát vào ngắm gương mặt mình, cái bầu bĩnh căng tròn chưa một gợn nhăn. Thì hai mươi tư tuổi đào đâu ra nếp nhăn cơ chứ? Nhân vật ngồi cạnh tôi, mặt đang úp vào cánh tay kia, ba mươi tư tuổi có thể hơn mà trong cái lúc sáng ít tối nhiều này trông cũng chẳng khác gì một chàng trai bẻ gãy sừng trâu của thời mười bảy. Đẹp trai thật đấy. Tôi cười rinh rích thành tiếng nghĩ đến vẻ mặt thất vọng của mình vào sáng hôm sau khi chàng hiện ra với gương mặt lấm tấm rỗ, men răng ố vàng hay đen xỉn vì thuốc.

Tôi nhấp nhổm đứng lên cho đỡ ê ẩm mông do ngồi nhiều. Tàu lắc mạnh, theo quán tính, tôi vung cánh tay ra và lỡ đập vào người cậu bé ngồi dãy ghế bên cạnh. Em tỉnh dậy nhìn, không hiểu chuyện gì. Tôi đưa tay tay ra, nói khẽ: “Xin lỗi, chị không cố ý”. Cậu bé cười. Anh chàng bụng phễnh trước mặt cũng đã dậy sau cú lắc mạnh của con tàu, đưa tay ra hiệu nhường chỗ ngủ cho tôi. Kể ra có được chỗ ngả lưng trên một băng ghế dài như thế là một cái sướng mà chỉ có những ai đã phải ngồi hai ngày hai đêm từ Bắc vào Nam trên một toa tàu cũ kỹ sắp đến thời thanh lý mới hiểu được. Tôi mỉm cười, ánh mắt rất biết ơn (dù chẳng ai trông thấy điều này đâu), và từ chối.

Những đường gân xanh lờ mờ vài sợi trên bầu trời, chắc chừng một, hai tiếng nữa mới sáng hẳn. Anh vẫn đang úp mặt vào cánh tay mà ngủ. Tôi cúi xuống, ôm lấy mái tóc anh, vò miết như một nụ hôn rất vội. Anh hé mắt hỏi:

- Gì vậy em?

- Không có gì.

Tôi giả bộ ngó lơ ra bên ngoài. Những ráng hồng rải nhẹ trên mặt ruộng xâm xấp nước. Trời sắp sáng rồi.

Anh nhìn theo hướng mắt tôi đang chăm chú. Mặt cũng thẫn thờ (chẳng biết là vì thèm thuốc lá hay vì “mấy tháng rồi anh mới được đón bình minh” – như anh nói).
Tôi lại nhìn sang chếch mé ghế bên kia, chị cùng quê đã không ngồi co ro trên ghế nữa mà trải hẳn giấy báo ra sàn mà nằm. Người khách ghế bên cạnh nghiễm nhiên được tùy ý sử dụng cả hai chiếc ghế, cũng thả người nằm xuống mà ngủ chứ không ngồi gà gật như lúc nãy.

Tôi nhìn ra. Lá lúa chưa hẳn màu xanh, cái tối vẫn đang ôm lấy mọi thứ. Lác đác người đã ra ruộng làm… Dáng người thất thểu. Ngoài kia người ta đang lo miếng ăn. Còn trong này thì mệt nhoài giấc ngủ.

Xình xịch xình xịch…

Con tàu vẫn cứ chạy đều đặn cái bản ca cũ mèm và dở tệ của nó, thi thoảng rùng mình mà bất cần biết đến những suy nghĩ trôi trong đầu đám hành khách.

Ngoài kia người ta đã ra đồng kiếm miếng cơm manh áo. Người ta cũng chỉ nói tranh giành nhường nhịn nhau cái ăn cái mặc. Trước giờ tôi chưa nghe ai nói về cái sự tranh nhường giấc ngủ. Nhưng ở trên một toa tàu đêm, dù người ta không nói đến thì sự đó vẫn đang diễn ra. Có những người nhường nhịn quan tâm thì cũng có những người bủn xỉn lấn nhau từng centimet chỗ nằm ngồi. Tôi nhìn một người đàn bà dáng thấp đậm đang mắng sa sả cô bé con lỡ tàu phải mua ghế phụ còn tuổi mải ăn mải ngủ dựa ké ghế, lời lẽ nặng nề. Tôi im lặng và vờ như dửng dưng. Không phải là tôi không thương cảm hay không muốn can thiệp. Chỉ là tôi sợ phiền toái, sợ đụng độ đấu khẩu với người đàn bà thô lỗ kia. Cuộc sống của mình đã lắm nỗi lo lắng rồi, rước thêm nữa chi… Tôi đối đãi với đời như thế. Trong những bài báo, là người viết, tôi vẫn cứ lên án, chỉ trích sự thờ ơ vô tâm của người này người kia, như vụ tai nạn của một đứa bé con hai tuổi mà những người lưu thông trên đường vội vã đi qua như chẳng thấy gì, như những học sinh xứ trai thanh gái lịch đất Tràng An mà ngồi nhiếng mắt thản nhiên nhìn cô bạn cùng trường bị đánh đấm dã man ngay trước mình chừng hai mét. Ôi! Cả một xã hội dửng dưng, riêng gì tôi?

Ngày mai, tôi và anh đã ở phương trời khác, xa Hà Nội một thuở gắn bó với biết bao kỷ niệm tuổi trẻ để bước vào một miền phóng khoáng lòng đất và người. Sài Gòn nơi ấy có phải là nơi chúng tôi sẽ dừng lại cho những nỗi tính toan, biết bao giờ mới ổn định thực sự để dám mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ.

Một trăm bốn mươi sáu kiểu ngủ trên một toa tàu đêm như anh nói không biết ai thiện ai ác… Tôi chỉ thấy mệt nhoài. Chả thèm quan tâm gì ai, mà để làm gì? Những ráng hồng tự đan lúc nào trên màn trời cách đây mấy tiếng hẵng còn tối đen như mực. Khoang tàu cũng sáng dần theo. Không ai kéo giùm cánh cửa kính nên tôi đành nhìn những mảnh trời trôi dưới mặt ruộng xâm xấp nước.

Dù sao thì tàu vẫn đang chạy. Xình xịch xình xịch.
 

23-04-2012

Diêu bông hời...


Lá Diêu Bông

Hoàng Cầm

Váy Ðình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Ðồng chiều
Cuống rạ...
Xàm XíChị bảo
— Ðứa nào tìm được lá Diêu Bông
Từ nay ta gọi là chồng.
Hai ngày sau Em tìm thấy lá
Chị chau mày:
— Ðâu phải lá Diêu Bông
Mùa đông sau Em tìm thấy lá
Chị lắc đầu
Trông nắng vãn bên sông
Ngày cưới chị
Em tìm thấy lá
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim
Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xòe tay phủ mặt Chị không nhìn
Từ thưở ấy
Em cầm chiếc lá
Ði đầu non, cuối bể
Gió quê vi vút gọi
Diêu Bông hờị.!
Ới Diêu Bông ( 1959)

Tây Lương Nữ Quốc giữa lòng Sài Gòn


 
 
 

Tây Lương Nữ Quốc giữa lòng Sài Gòn
  Tuệ An

Gió từ bờ kênh lồng lộng thổi vào mang theo cả cái mùi tanh nhẹ nhẹ của rác rến. Kệ. Diễm gác chân lên ghế, duỗi nhẹ người, cảm giác khoan khoái như vừa xé rách được lớp kén cứng nhắc đóng khung tằm mà hóa bướm.
-         Se Lu nào! Se Lu1! – Long Nhi nâng chai Ken lên. Những cô gái chung bàn cũng nâng chai hưởng ứng.
Diễm thấy người lâng lâng. Đứng dậy đi vào toilet. Bước ra. Đứa con gái bàn bên cạnh đưa mắt đá lông nheo. Cười. Diễm giả lả nhếch môi nhạt nhẽo. Hiểu. Không vui và không thích. Dù nhìn sơ thì nó cũng trắng trẻo, xinh xắn chẳng đến nỗi nào.

Long Nhi đang thao thao kể chuyện gì đó. Cả lũ phá lên cười. Diễm phà làn khói thuốc vào mặt bạn. Khiêu khích.
-         Chả buồn cười tí gì. Nghe mắc ói quá à.
Long Nhi đập đũa nhịp xuống mặt bàn, cứ như đứa con nít nghịch dùi trống.
-         Này! Ý kiến thì lên phường. Yêu anh thì lên giường. Nhá!
Mấy đứa lại được trận cười ngả nghiêng lần nữa. Long Nhi có khiếu hài hước với những cái trò ảo thuật bịp bợm và kiểu ăn nói gieo vần ngứa ruột ngứa gan. Những ý tưởng tục tĩu đôi khi lại dễ mua vui một cách ăn xổi. Cao một mét bảy ba, ăn mặc nam tính, trong cái thế giới này, Long Nhi được coi là sb3.  Cô xưng “anh” với bất cứ đứa con gái nào trong nhóm. Trừ Diễm.
Tất cả chốn ăn chơi tụ tập dành riêng cho les giữa lòng Sài Gòn này, Diễm thuộc nằm lòng. Và cô cũng dễ dàng nhận diện được một đứa con gái trong giới đó. Cũng có lúc tự ngộ nhận mình cũng thế, Diễm tự buông. Chơi thôi. Cũng chẳng sao. Nhưng lại chẳng thể có cảm xúc. Dường như không có cảm xúc với một ai.
-         Mình không muốn Diễm như mình. – Long Nhi nói.
-         Ừ. Mình biết. Mình sợ trở thành như thế. Thề đi. Nhi. Nhi thề đi. Đừng bao giờ làm mình thành như thế. Sâu tận cùng của mình là một người nữ. Hiểu không? – Diễm nhấn giọng. Tựa như cũng để nhắc mình nhớ.
-         Ừ. Hiểu. – Long Nhi gật.
Gật thế. Nhưng một lần, không nhớ vì quá say hay quá buồn, cứ trong cái mùi men đó, nhòe nhoẹt nước mắt, ôm nhau mà hôn. Hôn quên hết thảy những ánh nhìn xung quanh. Có sao đâu… Đây là lãnh địa của họ, là Tây Lương Nữ Quốc giữa lòng Sài Gòn. Họ đến đây cũng để được quyền hôn nhau một cách thản nhiên giữa đất trời như biết bao nhiêu cặp đôi khác trên thế gian này mà thôi.
Tránh mặt nhau nửa tháng. Rồi Diễm lại phải hẹn gặp. Chỉ để biết rằng Long Nhi đang ổn, rất ổn.
Đời lắm trò buồn.
Nếu tình cảm là một thứ gì đó có thể cầm nắm cắt nối được, thì đứt là đứt hẳn, cho là cho luôn. Đằng này nó cứ như một thứ tơ vương chẳng biết bao giờ mới hết nợ với nhau. Cùng lớn lên từ tấm bé, đi qua những vui buồn và chung nhau cả những cú vấp, họ như hai cây cỏ hoang mọc ngang tàng giữa phố, rễ bám quyện lấy nhau không phân biệt được cây nào. Diễm vui, Long Nhi vui. Diễm buồn, Long Nhi buồn. Diễm bị bạn trai phản bội. Ba năm yêu đương phút chốc hóa hư không. Diễm đờ đẫn người, hố mắt khô khốc không khóc nổi. Long Nhi gằn giọng hậm hực chửi thề. Khốn nạn. Buồn cười. Đâu phải Long Nhi bị phản bội đâu. Chỉ trong vài ngày, Diễm hao gầy đi một cách thê thảm. Xương cổ xương mặt lồ lộ. Buồn lạnh và khinh đời toát lên những tia nhìn vỡ vụn.
Long Nhi bảo. Để tao cho thằng chó đó một bài học. Không được. Đừng. Diễm cản. Tội nghiệp. Ừ thì thôi.
Chưa gạt được những mảnh vỡ vụn của cuộc tình đầu thì Diễm lại phải chấp nhận thêm một cái sự thật cay đắng tiếp theo.
Cạch. Diễm mở cửa phòng Long Nhi. Tự nhiên hết sức. Thì có sao. Bạn thân từ thuở còn thơ mà. Trước giờ vẫn thế. Có sao đâu.
Đứng trân trối. Nhìn. Hai đứa con gái, rõ ràng là hai đứa con gái. Chúng lõa thể quấn bặt lấy nhau. Những cặp chân dài trắng đang riết róng quấn bặt lấy nhau. Nụ hôn đang riết róng quấn bặt lấy nhau.
Những ngắt véo cào cấu dừng lại. Cạch. Diễm đóng cửa lại. Bước ra ngoài.
-         Diễm… - Long Nhi đứng sau lưng tần ngần.
Im lặng. Im lặng.
-         Diễm… - Long Nhi xoay người bạn lại để mặt đối diện với mình. Ánh mắt Diễm lằn đỏ lên những gân máu. Môi mím chặt vào nhau. Giần giật.
Long Nhi bấm mạnh vai bạn. Bỗng dưng một cơn gay gắt bực dọc vô cớ nổi lên. Đáng lẽ định nhỏ nhẹ xin lỗi thì cô lại gào lớn với Diễm:
-         Mày thái độ cái kiểu chó gì thế hả?
Môi Diễm giật mạnh hơn. Dáng liêu xiêu tưởng chừng đứng không vững.
-         Anh. Em về. – Con bé con từ trong phòng Long Nhi đã ăn vận đường hoàng. Nhỏ nhắn, xinh xắn và vô cùng nữ tính. Chào nhẹ. Kể cũng lạ. Nó nữ tính đến thế cơ mà.
Long Nhi quay lại gật đầu. Khi cô bé bước đi hẳn. Hành lang vắng, chỉ có hai người, cứ tưởng như họ sẽ đứng như thế mãi mà nhìn. Nhìn đau đớn. Nếu như Diễm không quỳ khuỵu xuống. Đời ơi là đời. Khốn nạn.
Rồi Diễm cũng dần tập chấp nhận. Còn biết làm gì hơn. Chỉ thấy xót xa. Sao Long Nhi không yên phận đi. Những săn sóc tận tình của Long Nhi dành cho Diễm từ trước tới nay, đôi bàn tay còn hơn cả một người mẹ, người chị gái mà Diễm thiếu thốn. Nhưng đâu phải cái gì nhìn thế mà cũng là thế đâu. Long Nhi chỉ có cảm xúc với những người nữ. Tận trong sâu thẳm, Long Nhi tự cảm giác là một người nam nhưng tréo ngoe, đời cứ thích đùa, bắt cái tâm hồn người nam đó giam hãm trong một cơ thể người nữ mặn mà đằm thắm. 
Ngồi tìm và đọc hàng trăm bài báo trong, ngoài nước về vấn đề đồng tính, đầu Diễm muốn nổ tung ra trước màn hình máy tính. Chấp nhận. Ngược đời, nhưng không chỉ mình Long Nhi như thế, có khá nhiều người như thế. Họ cùng đi ngược với nhau và họ không cô đơn.
Chỉ có Diễm là cô đơn. Vì Diễm chẳng thể mở lòng với bất cứ ai.
Les. Lesbian. Người nữ, nhưng chỉ cảm giác rung động trước người nữ. Họ không yêu, không có cảm xúc được với người nam.
Les. Do bị lệch sinh lý. Một cái phôi thai được hình thành mang bộ nhiễm sắc thể của người nam. Oái oăm thay, đứa bé nam đó sinh ra đời với thiên chức gieo nhầm làm người nữ. Những bộ phận đáng lẽ ra nên nằm đúng chỗ thì lại đi lạc phiêu du tận trong ổ bụng và tự triệt tiêu cái chức năng vốn dĩ của mình. Thấy thế và cứ tưởng thế. Những người sinh thành chỉ thấy con họ là bé gái. Búp bê được dúi vào tay. Váy đầm được khoác lên người. Cho đến lúc chúng cảm giác không thích thú mà ném búp bê đi và xé bỏ lớp váy điệu đàng. Hay những bé gái, vẫn chấp nhận và say đắm cái hình hài chính nó. Nhưng tựu chung lại lớn lên không thể yêu được một người nam như bao nhiêu người nữ khác. Họ chỉ yêu người nữ như những người nam yêu người nữ mà thôi.
Les. Do bị lệch tâm lý. Hai chiếc nhiễm sắc thể giới tính trong bộ nhiễm sắc thể bắt đúng hình hài. Họ lớn lên. Tâm hồn người nữ trong một cơ thể người nữ. Hợp rơ. Cho đến khi họ đi lạc. Những cảm xúc mê muội dẫn dắt nhầm lối. Cũng có khi họ cố tình đi lạc. Nhất là ở những người nữ từng bị lừa dối, bị chà đạp đến kinh khiếp bởi một, một số hay rất nhiều người nam đi qua đời họ. Họ tìm đến những người nữ, hay tìm đến một hình hài giống họ, để quấn xiết, để buông bỏ, để trốn chạy sự cô đơn hay sự bất ổn trong mình.
Những người les do sinh lý thường không có đến kỳ đến tháng như những người nữ khác, bởi bản chất thực sự của họ là một người nam. Họ cũng chẳng bao giờ có thể sinh con đẻ cái và nhận lấy thiên chức như hình hài để trở thành một người vợ người mẹ. Lỗi do tạo hóa nặn nhầm.
Còn những người les do tâm lý, họ cũng như những người nữ khác. Chẳng khác gì. Thậm chí, nếu họ muốn, họ lại quay trở lại là người nữ. Và đi tiếp lối mòn muôn đời của những hậu duệ Eva đã đi qua. Khốn thay, họ lại từ chối.
Diễm hi vọng Long Nhi thuộc trường hợp thứ hai. Cô mong bạn mình sẽ một lúc nào đó trưởng thành hơn trở lại bình thường như những người nữ bình thường khác. Sao lại cứ phải tréo ngoe như thế? Khác người có gì hay? Trong cái xã hội này, người ta rất dễ chia sẻ, cảm thông và nâng niu những kẻ giống nhau trong một đám đông. Nhưng tự dưng có một kẻ khác biệt, chỉ một kẻ đó thôi, hoặc vài, nhưng họ là nhóm thiểu số, rất rất thiểu số. Họ là những kẻ đáng nguyền rủa, đáng bị phỉ báng. Chỉ vì không có số đông giống họ. Đến là buồn cười.
-         Diễm. Long Nhi muốn sống đúng với mình. Thế thôi. Diễm hiểu không? – Long Nhi nhìn sâu thật sâu vào mắt bạn chờ đợi câu trả lời.
-         Hiểu. Hiểu rõ mà, Long Nhi. – Diễm đáp, giọng nhẹ bay như một cơn gió, thoảng hoặc không tin chắc chính mình đang nói gì.
-         Diễm có khinh Long Nhi không?
-         Không.
-         Cảm ơn Diễm.
Bạn thân trước giờ hiếm khi nói lời cảm ơn. Tự dưng bây giờ bật ra, nghe sao mà thật thà chát đắng. Buồn tím ngắt ngơ lòng chiều. Diễm còn biết nói gì thêm.
“Anh là tháp Bay-on bốn mặt
Giấu đi ba, còn lại đó là anh
Chỉ mặt đó mà nghìn trò cười khóc
Làm đau ba mặt kia trong cõi ẩn hình” 4
Một trong vô vàn khía cạnh của cuộc sống thôi mà, phải không? Kệ đi. Long Nhi sống tốt, mạnh khỏe, thành người hữu ích cho cái cuộc đời hiếm hoi người hữu ích này là được rồi. Bốn mươi sáu chiếc nhiễm sắc thể của loài người, lạc sai hai chiếc, sao mình không nhìn bốn mươi bốn chiếc bình thường còn lại để mà thương lấy lẫn nhau? Tự nhắc lòng là thế. Nhưng cũng phải một thời gian rất lâu Diễm mới chấp nhận được. Long Nhi được đà, chẳng thèm giấu diếm Diễm làm chi nữa. Công khai những đứa con gái mà cô cặp kè ngay trước mắt Diễm hay kéo Diễm đến những chốn Tây Lương Nữ Quốc giữa lòng Sài Gòn dành riêng cho giới les.
Diễm đi cùng. Sẵn đang buồn lòng, Diễm cứ tự buông, cho vui thôi. Hút thuốc thế, uống bia thế. Cố tình cho vui, nhưng lại chẳng vui được. Dường như chìm mình vào một thứ chất kích thích nào đó, đáng lẽ sẽ say tê, thì Diễm lại tỉnh, tỉnh táo hơn bao giờ hết để đứng cách xa một quãng mà nhìn rõ mình. Diễm sợ phải đối diện với nỗi đau như thế. Bản chất từ trước giờ Diễm vốn khó gần và kín. Tự dưng lại thành được cái vẻ kiêu kiêu lạnh lùng, lại hóa ra hay. Với những đứa bạn của mình, ngay từ đầu Long Nhi nói rõ, “Đây là bạn thân anh, normal.5” Bởi thế ở trong cái nhóm les đó, Diễm an toàn. Nhưng đôi khi cũng không tránh khỏi những trạng huống nực cười do sự tán tỉnh của một đứa con gái les khác ngoài nhóm.
Diễm kể cho Long Nhi. Hai đứa cười phá lên. Long Nhi đùa:
-         Vậy thì “hốt” đi chứ gì nữa?
-         Hốt rồi đổ đi đâu? – Diễm nheo mắt.
-         Thì giữ đó, cần mà xài. – Long Nhi lè nhè cái giọng bông lơn.
-         Thôi đi tình yêu ơi. Cứ tưởng là mình xài chứ biết đâu mình bị xài thì chết dở. Đời mình còn màu hường lắm nghen cưng. – Lâu lắm rồi Diễm mới tự khắc quên đi một khoảng được cái đau đắng trong cuộc tình riêng của mình để mà đùa như thế.
Diễm ngồi nhìn ra dòng kênh lượn bao Sài Gòn. Đen. Mỗi lần gió trở chiều lại mang cái mùi hơi tanh tanh rác rến. Vậy mà nghe lâu riết cũng quen, mà lâu lâu không “bám càng” Long Nhi ra theo thì có khi lại thấy buồn nhớ. Có lẽ cái ngược đời trái khoáy của những người nữ đang ôm ấp nhau, cười nói và cụng ly, hay cả cùng khóc lóc với nhau trong lãnh địa nhỏ tựa hồ Tây Lương Nữ Quốc này… cứ chấp nhận dần đi, rồi một ngày nào đó lâu riết cũng quen.
Tự dưng Diễm thấy mình ghen tị với họ. Họ có một vài người cùng đi ngược đường và họ mở lòng với nhau, họ không cô đơn. Còn Diễm đang đi cùng chiều với gần nửa đám đông hậu duệ của Eva trên thế giới này… Lòng cô độc tột cùng.


1.     Se Lu: cụng ly, tiếng lóng.
2.     Les, lesbian: đồng tính nữ.
3.     Sb: người chồng, fem: người vợ - tiếng lóng, phân biệt trong cặp đôi đồng tính nữ.
4.     Tháp Bay-on bốn mặt – Thơ Chế Lan Viên.
5.     Normal: bình thường, tiếng Anh.



21-04-2012

Nhồng ơi... - truyện ngắn của Tuệ An




-         Anh thả hết chim ra đi. – Thi chun mũi khụt khịt.
-         Ơ… thú vui của anh mà. Anh thả em ra thì được. – Phương nheo mắt giỡn.
-         Dám không? – Thi lườm sắc lẻm. Nói đoạn, bước tới ôm lấy Phương từ phía sau. Thủ thỉ. – Chim trời, cá nước. Anh nỡ nhốt nó vào lồng chi vậy? Đi về nhìn những con chim bị tù hãm, em thấy mệt. Mà em cũng không thích nghe tiếng chim lồng hót nữa. Tiếng hót đó không hay đâu, em dám chắc là nó không hót về tình yêu và sự tự do.
-         Biết đâu… Em cứ giỏi tưởng tượng. – Phương phì cười.
-         Em nói thật. Anh đừng làm em thấy mệt. – Thi vỗ vỗ tay lên trán, rũ mớ tóc từng lọn xoăn mềm mải.
-         Ừ… Rồi để thư thư anh thả…
Thư thư của Phương là đến chừng hơn hai tháng sau. Chiều lòng Thi, anh thả hết. Thi ghé, ngỡ ngàng. Tưởng là anh thả cho chim bay xa, ai ngờ anh thuần dưỡng luyện cho nó quanh quẩn hót chơi trong nhà – dù không cần nhốt trong lồng. Con chim chào mào chao chuyền đậu lên nhánh cây ngọc dao bên cửa sổ. Đứng rỉa rỉa. Nhìn Thi thách thức. Từ trong góc nhà, tiếng Phương cười khanh khách. Tiếng Phương nói nhừa nhựa một lèo mấy câu chả rõ với ai. “Đời tôi cô đơn. Em ơi. Anh ơi. Bác ơi. Đời tôi cô đơn.” Thi tìm quanh quất. Chợt phì cười. Con nhồng quý hóa của Phương nghiêng nghiếng mắt nhìn lại. Mỏ vẫn mổ đều trái chuối Phương để sẵn trên bàn còn cổ họng vẫn phát ra cái thứ tiếng, rõ là của Phương, nhưng cứ nhừa nhựa như trong một cơn say. “Thi ơi. Đời tôi cô đơn. Ha ha ha…”
Thi cầm cây phất trần vờ nhứ nhứ. Con nhồng bay loạn xạ. Gào lên. “Em ơi. Đời tôi cô đơn.” Đúng lúc Phương từ đâu đi về. Đứng nhìn mà cười ngặt nghẽo.
-         Em nha. Sao lại hành hạ tụi nhỏ thế hả? – Phương vẫn thường gọi âu yếm mấy con chim của anh là “tụi nhỏ”.
-         Em dọa thôi. Mà cứ ngỡ là anh thả tự do cho chúng chứ như thế này thì… Em thích chim trời thôi. – Thi nhấm nhẳn.
Phương huýt sáo. Con nhồng bay lại đậu trên vai anh mổ mổ ra chừng âu yếm chủ.
-         Anh thấy em thích sống như chim trời thì có. Rồi anh cũng sẽ dưỡng cho em được như “tụi nhỏ” này, thả khỏi lồng mà cũng không sợ bay đi đâu. – Phương trêu.
-         Còn lâu ấy. – Thi bĩu môi, sấn sổ đến vờ dọa dẫm. Rồi đặt lên môi anh một nụ hôn riết róng, ấm và say hơn một ly rum nóng giữa lòng đông.
Dĩ nhiên là Phương nắm rõ thiên tình sử cũng như những lời đồn thổi về Thi.
Yêu. Rồi chia tay. Rồi yêu tiếp… Chẳng sao. Đời là mấy tí, việc gì không yêu. Thi là thế. Tự ý thức được mình khá cuốn hút, lại có duyên ăn nói, đong qua đưa lại vài câu là có ngay người sẵn sàng xin chết, nên Thi gần như không thiết tha tiếc nuối một ai sau khi chia tay một người nào.
Thi dễ yêu, mà cũng dễ quên. Cứ tưởng chừng là sâu nặng lắm, nhưng cũng chỉ đến thế, chóng thì vài ngày, không thì cũng một vài tháng, rồi đường ai nấy đi. Gọi là cả thèm rồi chóng chán.
Chị gái Phương chú tâm nhìn mà phân tích từng đường nét, nhân tướng tốt, ngày giờ sinh cũng tốt, chị gật gù, phận em đẹp. Thi cười. Em biết. Thi khẽ cười giễu mình. Không thể trách phận được. Quả thực là đời đã đãi nàng rất nhiều. Một gia đình gia giáo, một nhan sắc, một trí tuệ đủ để hãnh tiến cho bất cứ chàng trai nào được đem nàng về giới thiệu gia đình. Thế nhưng, Thi lại sợ… cưới. Thi chỉ yêu thôi. Yêu thế thôi. Rồi chia tay.
Thi đã từng chẳng bận tâm tất cả. Thi đã lựa chọn thế rồi, cuộc sống như thế nào là do mình lựa chọn mà thôi. Nàng từ chối sự êm đẹp giả tạo sắp sẵn của số phận. Nàng đã cố ý buông mặc, tự thả cho mình rơi trước cả khi cuộc đời đẩy dúi xuống. Chẳng vì cái gì cả, không vì một điều quá đau khổ tột cùng nào. Được hư hỏng, được sống buông tuồng, không cần phải gò mình vào một cái khuôn mẫu nào và cũng chẳng cần phải gồng mình nỗ lực nhích lên từng tí từng tí chỉ để được tiếng thơm từ miệng lưỡi người đời lắm chuyện. Nàng đã từng tự thấy điều đó là sung sướng.
Chỉ thương những chàng trai đi qua đời Thi.
Với những thể loại gái giang hồ tứ chiếng ăn sương thì khác. Người ta sẵn lòng quên đi. Còn Thi, nàng đẹp đoan chính, hiểu biết và tận tâm – với bất cứ cuộc tình nào. Cái lỗi lớn của nàng là cố tình gây thương nhớ. Khó mà dứt nàng được. Và dĩ nhiên, đến lúc chàng trai ngỏ lời muốn đem nàng về ra mắt gia đình, muốn đem nàng lên một cái thiên chức thiêng liêng mà người phụ nữ nào cũng mong có là làm vợ, làm mẹ. Thì nàng dừng lại. Cũng vờ như để lòng mình lắng vài ba bữa. Rồi lại bước sang tiếp một cuộc tình khác. Đời vẫn tươi vui.
-         Em đừng để cái tính nó phá cái tướng tốt của mình. – Có lần Phương trầm ngâm nói thế. Thi vờ như không hiểu. Kệ.
Phương chẳng bao giờ đề cập với Thi chuyện cưới xin. Thì cứ yêu thế đi, đừng bận lòng nhiều về quá khứ mà cũng đừng áy náy nhiều cho tương lai. Tự do muôn năm nhé Thi.
Địa điểm lý tưởng cho những cuộc dạo chơi. Phương kéo Thi ghé công viên gần nhà ngồi hóng mát. Ghế đá ngồi nhìn ra sân cát, lũ trẻ con ngồi nghịch vấy bẩn, la hét í ới. Đáng yêu lạ.
Đi mua sắm. Tuyệt đối không ghé những shop thời trang hàng độc chỉ dành riêng cho những cô nàng lắm chiêu. Phương đem nàng vào khu mua sắm cho gia đình. Cứ như là tình cờ đi ngang. Tình cờ lướt qua ngắm đồ trẻ nhỏ hay những chiếc váy bà bầu có những họa tiết đẹp đến mê. Chưa đã, mua sắm thứ gì trong nhà mình, Phương cũng mua đồ lớn và xịn, rồi vờ nói vu vơ một cách cố ý cho Thi nghe, để mình còn dùng lâu dài. Ừ… lâu dài.
Lâu dài. Như những giọt nước thấm từ từ vào một ước muốn mơ hồ nào đó trong bản năng người nữ.
Đừng hỏi sao Thi lại sợ lập gia đình. Không có biến cố lớn hay đau khổ tột cùng nhưng những sự việc diễn ra trong chính gia đình nàng đã thấm nỗi sợ hãi đó từng ngày từng ngày vào Thi khi nàng thơ dại đến khi lớn và đi qua cả những cuộc tình. Bây giờ Phương nhẹ nhàng gỡ bỏ, cũng từng ngày từng ngày, đổi lại thấm vào lòng nàng dậy lên sự khao khát một điều gì đó bền vững, lâu dài… Dậy lên sự khao khát một sự êm ấm bình yên trọn vẹn như được yêu thương, được chăm sóc một đứa trẻ mà lòng dặn mình rằng cố gắng nâng niu đừng làm tổn thương con dù chỉ là câu nói.
Những tưởng nàng đã lựa chọn cho mình kiếp sống chim trời. Những tưởng Thi chỉ yêu thôi. Yêu thế thôi. Rồi chia tay.
Một tối. Phương nửa nằm nửa ngồi trên ghế sô pha xem phim. Thi ngồi bệt trên nền nhà, ngay chân ghế, chiếc đầu nhỏ bé ngoan dựa vào chân anh. Thói quen không biết tự lúc nào mà Thi và Phương đều thích, cảm nhận sự dễ chịu của cái kết ngày.
-         Anh. Em muốn cưới anh. – Thi nói, giọng đều đều không lên xuống như kiểu nói về một cái sự kiện hiển nhiên và diễn ra hàng ngày nào đó như “mặt trời mọc đằng đông”.
-         Gì? Em muốn cưới anh à? – Phương bật luôn cả người dậy.
Thi cười nhẹ. Nửa giễu, như nói về chuyện của một ai đó.
-         Ừ. Chứ lại không à?
-         A… a… - Phương hét và cười phá lên sung sướng. Nhưng vẫn trêu nàng vớt vát một câu. – Thế mà anh tưởng em tôn thờ chủ nghĩa độc thân.
-         À, anh coi chừng đấy. Anh mà vớ vẩn là em “đá” anh ngay. – Thi dọa dẫm như với một đứa nhỏ.
Có lẽ chẳng có đôi lứa nào có màn cầu hôn “kịch tính” đến thế. Khó mà ngờ được rồi Thi cũng chịu cưới, mà lại là người nói ra cái lời đáng ra người trai nên nói kia.
Thế là sửa soạn nhé. Giờ chỉ chờ lên kế hoạch những nghi lễ phép tắc gia đình hai bên và một đám tiệc có tấm áo soirée trắng mà thôi. Phương chọn tổ chức ngay trong khuôn viên nhà chàng. Mọi thứ cứ như đã được Phương sắp sẵn lúc nào không hay bởi có lẽ Phương còn mong đợi đám cưới hơn cả Thi.
Đùng một cái Phương đi. Đi đâu không ai biết. Ngay trước lễ cưới. Đột ngột. Không ai biết lý do.
Thi ấm ức chờ. Thi ngơ ngẩn chờ.
Con nhồng kêu váng lên bằng giọng của Phương, chỉ khác là hơi nhừa nhựa phát ra từ cổ họng. Giá mà nó biết tự biên tự diễn nữa thì nó kể cho Thi nghe Phương đã chết đau đớn như thế nào khi một người tình cũ của Thi trong phút chốc hồ đồ đã gây nên án mạng cho Phương.  
Thế nhưng con nhồng chỉ nói chừng ấy từ thôi.
Thi chờ. Tàn tiệc nghe người báo tin Phương mà bật nấc, hố mắt khô khốc không khóc nổi. Không biết Thi có thể dễ quên như những cuộc tình đã qua trước đó? Nếu được như thế thì đỡ đau lòng hơn… Những câu Phương đã nói như một cuốn băng chạy chầm chậm trở lại trong trí óc. “Em đừng để cái tính nó phá cái tướng tốt của mình.” Không chỉ phá cái tướng tốt của em mà còn ác nghiệt giết cả đời anh sao Phương? Thi khẽ rên rỉ.
Bất cần biết sự gì xảy ra. Con nhồng lặp đi lặp lại cái điệp khúc với kiểu nghiếng mắt nghiêng đầu bên này bên kia rất vui vẻ của nó. “Thi ơi”. “Em ơi”. “Bác ơi”. “Đời tôi cô đơn”. “Ha ha ha…” 

Đủ rồi. Nhồng ơi!





20-04-2012

Tim trắng - truyện ngắn của Tuệ An



Anh kể, tuổi trẻ thời xưa khổ lắm. Ăn uống cũng bữa đói bữa no. Một thằng đi tán gái thì chục thằng trong phòng phải xúm lại, đứa cho mượn đôi giày, đứa cho mượn cái áo, đứa cho mượn chai nước xịt tóc rẻ tiền… mới được một bộ gọi là tươm tất. Ừ, nhưng ngày xưa tụi anh lãng mạn lắm. Đêm mất điện thì ôm đàn hát hò giao lưu, gọi là đi tán gái chứ làm gì dám nắm tay, ngồi gần sát một tí cũng đã ngại rồi. Chứ đâu như bọn trẻ thời giờ – Nhăng nhố!
Anh kết luận. Rồi chặc lưỡi và nhìn ra cái vẻ nuối tiếc lắm một thời nghèo khó mà trong văn vắt của ngày xưa.
-         Chứ anh nghĩ giờ không còn khổ, không còn lãng mạn à? – Tôi bĩu môi cười nhạt, thái độ rất khó chịu. – Mà thật ra, nếu người ta sướng và thực tế hơn thì đáng lẽ phải mừng mới đúng.
Tự dưng tôi thấy bực bội. Khi tôi bé, mỗi khi trừ cơm lại không chịu ăn là được nghe bản càm ràm của ông ngoại. Ngày xưa ấy à, rằng thì là mà cơm độn sắn độn khoai, rằng thì là mà ông lăn lê bò toài trên chiến trường, vớ được cục cơm thiu dính đất không biết của ai đánh rơi mà mừng chảy cả nước mắt...
Sao người ta cứ thích kể khổ của ngày xưa và khiển trách cái thời hiện tại mà người ta đang sống cùng. Ừ, tuổi trẻ giờ toàn lũ sướng mà không biết thân, không biết cố gắng, không biết trân trọng!
-         À. Công việc em ở bệnh viện là làm gì? Bác sĩ hay y tá? – Anh đánh trống lảng sang chủ đề khác.
-         Không. Em làm xét nghiệm viên thôi.
-         Là làm gì?
-         Anh biết Karyotype là gì không ạ?
Anh lắc đầu. Tôi giải thích sơ cho anh về nhiễm sắc thể đồ của người và tầm soát thai.
Anh hỏi:
-         Sao phức tạp thế. Muốn biết đứa bé có bệnh hay không thì chỉ cần siêu âm là được thôi mà.
-         À, phương pháp đó lâu rồi, và chờ cho đến nhìn rõ để tầm soát bệnh thì thai nhi cũng lớn rồi. Nếu như sẽ phát triển thành đứa bé mắc bệnh di truyền, bác sĩ sẽ dành những lời khuyên, nhưng quyết định giữ lại hay không là ở bố mẹ đứa trẻ. – Tôi giải thích kỹ hơn.
-         Vậy cái lợi ích hơn của phương pháp như em nói là gì? Anh chỉ thấy phức tạp. Con sinh ra con nào chẳng là con, biết nó bệnh là hủy à? – Anh nhăn nhó.
-         Không. Em đã nói là quyền quyết định ở người mẹ cơ mà. Nhưng anh nghĩ xem, một đứa bé sinh ra, nếu như sống trong bệnh tật được vài năm đầu đời rồi chết đi. Vậy thì thà là đừng sinh nó ra. Đúng không?
Anh im lặng. Tôi im lặng. Cảm giác dường như những câu hỏi thắc mắc vẫn đang trong đầu anh. Còn tôi chẳng biết giải thích sao cho cái tư duy thuộc phạm trù văn hóa di sản của anh mát lòng mát dạ mà thấm tích cực quan điểm khoa học mới.
-         Thế này nhé, anh nhìn một góc con rồng cũng biết rồng thời Lê hay rồng thời Lý, thì những người như em nhìn vào phân tích chiếc nhiễm sắc thể trong Karyotype có thể xác định được một số bệnh di truyền. Quyết định hủy cái phôi thai một, hai tuần tuổi mang bệnh di truyền đó, nó sẽ đỡ đau đớn cho người mẹ lẫn đứa bé. Nếu chờ đến siêu âm thì tuổi thai hơn hai tháng, hay hơn, thai càng lớn, việc phá thai càng gây tổn thương đến sức khỏe và tâm lý cho người mẹ. Nhưng tất nhiên là vẫn hơn việc sinh ra một đứa trẻ sống không ra sống một khoảng ngắn rồi chết đi khi chưa tới độ tuổi trưởng thành. Như thế vô nghĩa cho một cuộc đời lắm, anh ạ.
Tôi thấy khó khăn khi nói với anh những gì mà bình thường tôi vẫn phải giảng giải cho những cô cậu sinh viên của mình. Và mặt anh thể hiện sự hiểu bài còn kém hơn cả những học trò kém nhất của tôi, chắc là anh đang suy nghĩ rất lung.
Anh kết lại “bài giảng” của tôi bằng câu thơ mà một thời học sinh tôi vẫn cứ thích viết trên góc đầu trang sổ tay.
-         “Chẳng có ai vô nghĩa ở trên đời.” Đúng không?
-         Đúng. Nhưng nếu như chúng không được sống kiếp người trọn vẹn, kéo thêm hệ lụy đau khổ cho những người thân của chúng thì không nên sinh ra. Có những điều nếu như phá hủy đi từ khi mầm mống bắt đầu hình thành, len lỏi, … thì tốt hơn là để lớn lên đến khi không thể nào diệt được, mà cứ phải chìm sâu và gánh chịu nỗi đau đó thì không đáng chút nào. – Tôi nói hơi gay gắt. Tính tôi hiếu thắng và thường nói với thái độ như thế khi tranh luận.
-         Nhưng lỡ như có một đứa bé như thế đã sinh ra, em có chấp nhận nuôi nó vài năm trong bệnh tật, dù biết nó sẽ không sống được đến độ tuổi trưởng thành hay không? – Anh nói với tôi, giọng gần như thủ thỉ.
Không gian im lặng lại bao trùm lấy cả hai người. Thật khó để tôi dám trả lời cho câu hỏi này. Bên anh chừng ấy khoảng thời gian, với sự thông minh và nhạy cảm của mình, tôi biết rằng những câu nói của anh… dường như đang là chia sẻ một điều rất thật về mặt khuyết nào đó mà tôi chưa biết.
***
Công việc cuốn tôi đi cả những ngày cuối tuần. Làm việc ở bệnh viện, giảng dạy ở trường Đại học, viết một số bài liên quan chuyên ngành cho các tạp chí. Ông ngoại tôi tai biến nằm một chỗ, đã thôi không còn càm ràm những khi tôi trừ bữa không ăn nổi. Thi thoảng cảm giác rùng mình, quay lại và nhận ra ánh mắt ông xót xa nhìn tôi ngồi ôm lấy máy tính hay đang dọn dẹp những thứ vệ sinh vương vãi của ông.
Hơn một tháng anh không ghé qua…
Ánh mắt ông ngoại cũng như có ý thắc mắc, và những nhịp đập tim tôi cũng như có ý thắc mắc.
Một chiều tôi chủ động ghé nhà anh. Tìm địa chỉ của anh, một người hiếm hoi còn sót lại để giảng dạy cho sinh viên về văn hóa di sản cũng không quá khó. Căn nhà nhỏ cấp bốn nằm hiền khô trong dãy tập thể trường. Anh đi đâu vẫn chưa về, chỉ có cụ già mẹ anh ngồi đút cháo cho đứa cháu nội nửa nằm nửa ngồi trên ghế, mặt ngơ ngác, trán bợt, đầu to tướng vì não úng thủy,…
Tôi xưng là bạn dạy cùng trường, khác khoa với anh. Bà cụ chép miệng nói chuyện với tôi:
-         Cái thằng rõ tội. Ra chiến trường được mấy năm, tưởng về lành lặn nào ngờ sinh con thì như thế… Vợ nó bỏ đi biệt xứ, cháu ạ. Giờ gà trống ôm con một thân một mình.
Trời sẩm tối. Tiếng quạ ở đâu phía sau nhà kêu inh tai nghe đến nát ruột. Tự dưng nhớ những lời mình nói lúc trước: “Có những điều nếu như phá hủy đi từ khi mầm mống bắt đầu hình thành, len lỏi, … thì tốt hơn là để lớn lên đến khi không thể nào diệt được, mà cứ phải chìm sâu và gánh chịu nỗi đau đó thì không đáng chút nào.” Có phải là ngay cả tình yêu, nếu biết chắc sẽ không đi đến đâu cả thì cũng nên cư xử như vậy?
Bỗng dưng hình ảnh trái tim của con chuột được treo lên giá rồi bơm dung dịch Ringer trong một tiết thí nghiệm những ngày tôi còn là cô sinh viên trẻ măng hiện ra trước mắt. Những thớ tim trắng  lạnh – không một giọt máu.
Sài Gòn, viết cho 27/7




10-04-2012

Hai mươi yêu dấu

Xem lại những bức hình cũ, tự dưng bùi ngùi xúc động thương nhớ vô cùng những ngày "trốn học đuổi bướm cạnh bờ ao" trong đời mình :D

Photo by Tuệ An 

IMG_1626.jpg  

 
 
 
 
 
 
 
 











29-03-2012

Huỳnh Anh - Người kết nối

(Thế giới gia đình - Chủ Nhật, 20/11/2011, Tuệ An thực hiện)



Hạnh phúc đã mỉm cười 
Có một cơ thể không hoàn thiện như bao người nhưng Huỳnh Anh chưa bao giờ nghĩ rằng “mình là người khuyết tật”. Cô lặng lẽ vươn lên như một mầm xanh mạnh mẽ. Những gì chị đang làm là chiếc cầu kết nối những người khuyết tật với xã hội, với cuộc đời.
Tôi gặp Huỳnh Anh trong một gian hàng cũng như nhiều gian hàng ở Hội chợ thương mại 2011 (diễn ra từ 26.7 - 1.8.2011) tại nhà thi đấu Phú Thọ. Điều đặc biệt là cô chủ này không thể đi lại nhiều mà chỉ ngồi một chỗ giới thiệu những sản phẩm rất đẹp được làm ra từ bàn tay của người khuyết tật. 


Không chỉ trực tiếp đứng ra nhận hàng, tìm kiếm đối tác và vận chuyển hàng, vợ chồng chị còn là những người đã lập ra “khu chợ điện tử” cho người khuyết tật tên là www.sanphamcuanguoikhuyettat.com cùng dự án “Gian hàng của người khuyết tật” và câu lạc bộ Trái Tim Sáng.

Tại sao chị lại có ý tưởng lập nên dự án này? Tôi hình thành dự án từ quan điểm: “Người khuyết tật có thể làm giàu”. Tôi muốn xây dựng hình ảnh người khuyết tật đẹp hơn trong mắt mọi người. Dự án “Gian hàng cho người khuyết tật” trước hết là để người khuyết tật làm giàu về kinh tế, từ đây có thể làm phong phú thêm các mối quan hệ, tạo sự tự tin trong giao tiếp xã hội.

Có những người khuyết tật đổ thừa cho hoàn cảnh và đòi hỏi sự quan tâm, ưu tiên cũng như hỗ trợ từ xã hội. Chị nghĩ sao về những trường hợp như thế này?
Đứng trên phương diện người khuyết tật với nhau, tôi không đồng cảm được với những người như thế. Cũng tùy chuyện mà cần sự ưu tiên, ví dụ như khi xếp hàng, lên xuống xe buýt… thì người khuyết tật rất cần sự hỗ trợ của mọi người.
Ngay cả các sản phẩm trong gian hàng của người khuyết tật cũng thế. Sản phẩm là để cạnh tranh, người lao động bất kể là người khuyết tật hay bình thường phải có trách nhiệm tạo ra sản phẩm có chất lượng để chúng tồn tại được trên thị trường. Đừng quan niệm sản phẩm này là của người khuyết tật và mua sản phẩm đó chỉ vì nó là của người khuyết tật.

Vậy chị đã làm gì để giúp những người khuyết tật có được cuộc sống tích cực hơn?
Thật ra tôi cũng chưa làm được gì cho người khác. Tôi luôn cố gắng chứng tỏ những khả năng không hề “khuyết” của mình để người khác công nhận. Tôi khuyết đôi chân nhưng vẫn có thể nói tốt nên tôi phát huy giọng nói của mình để bán hàng.
Những người khuyết tật có rất nhiều mặt không “khuyết”. Sử dụng những khả năng đó để có thể tự đứng lên bằng chính năng lực của mình là những gì người khuyết tật cần phải làm.
Điều mà bây giờ người lao động, kể cả người bình thường, cũng thiếu đó là cơ hội, là sự kết nối. Người khuyết tật sẽ khó khăn hơn chứ không phải là không có. Nên những gì tôi đang làm là kết nối giữa người khuyết tật với người khuyết tật, giữa các nhà tài trợ, tình nguyện viên… để sức lao động của chúng tôi được xã hội công nhận.

Chị có thấy khó khăn và đắn đo khi đến với tình yêu - hôn nhân - gia đình? Việc chăm sóc con cái của chị có bị ảnh hưởng không?
Tôi và chồng quen nhau từ Hội thanh niên khuyết tật TP.HCM. Về tình yêu, chúng tôi có cùng quan niệm là: Khi chúng ta tạo cơ hội cho người khác cũng là tạo cơ hội cho mình. Tôi luôn đề cao việc sống thật với bản thân và mở rộng lòng mình để đón nhận yêu thương. Năm 2006, chúng tôi kết hôn. Hiện nay chúng tôi đã có hai cháu, một bé hơn bốn tuổi, một bé hơn hai tuổi.
Có nhiều người nghĩ tôi không thể ẵm con. Và đúng là khi ẵm con tôi rất dễ bị té, nhưng tôi vẫn cố gắng ẵm con một cách an toàn nhất vì nó tạo cho tôi cảm giác được che chở vỗ về cho những đứa con bé bỏng của mình.
Con tôi có thể không có đồ chơi và quần áo đẹp nhưng tôi không bao giờ để con mình thiếu hai thứ là giáo dục và y tế. Vợ chồng tôi cố gắng lao động để có đủ thu nhập lo cho con cái những thứ đó. Tôi mong muốn rằng con tôi lớn lên phải là người có đủ đạo đức, tri thức và sức khỏe.

Cảm ơn Huỳnh Anh vì những chia sẻ đầy chân thành của chị. Chúc chị luôn hạnh phúc. 

Tuệ An (thực hiện)

Bài đăng cũ

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...