Hôm nay sinh nhật con. Hôm qua mẹ nhờ thầy ở clb bóng đá cho các bạn hát happy birthday con, tối nay con lại sẽ được nghe các bạn ở lớp cờ hát happy birthday con nữa.
Mà sáng, mẹ ôm con thấy đau lòng quá, mẹ nói với con rằng, mẹ thương con và nghĩ con xứng đáng hạnh phúc hơn.
Mẹ để con phải làm một em bé lớn lên chứng kiến nước mắt cha mẹ, chứng kiến những cuộc cãi vã, xúc phạm nhau.
Ước mơ của mẹ giản dị, là những bữa ăn mà không quát tháo, la mắng, lừ mắt nhau, không đem công việc lên bàn ăn. Chỉ ăn uống nói cười vui vẻ. Và mong sao mỗi ngày con có được bữa ăn đủ cha đủ mẹ bên cạnh với những bữa ăn đầm ấm như vậy.
Tuổi thơ mẹ thiếu thốn người cha, tuổi lớn lên ở những thời khắc lập gia đình, sinh con đẻ cái lại không còn mẹ. Ngày bé phải tự lực nhiều cái, tự cả sửa điện, sửa đồ, tự đánh lại những đứa lớn hơn dám chọc ghẹo mình vì mình không có ai để dựa. Và ngày lớn, mẹ phải tự gồng những cơn đau, nửa đêm thức dậy chăm con dù đũng mẹ còn đang rịn máu vì ba của con thì ngủ như chết, bà ngoại con thì đã lên trời, ông bà nội dù ở ngay lầu dưới nhưng đối đãi với mẹ nhạt nhòa còn hơn người dưng kẻ ở; mẹ ở căn nhà đó khốn khổ vô cùng, còn không bằng con ở free mà không được một lời hỏi thăm động viên cho những khi mẹ sốt sau sinh. Ở đó, có những lúc mẹ nghĩ, chết là giải thoát đấy Mè ạ.
Nhưng ở khúc mình nghĩ mình nhảy cầu hay cầm dao cứa vào tay, thì mẹ được giữ lại vì chiếc vòng của dì Hằng hay tiếng chuông Thánh đường vọng tới.
Có những cái mà không thể nào quên được, không thể nào tha thứ được (mà chắc gì những người cư xử tệ với mẹ, người ta đã cần tới sự tha thứ vì họ luôn tin là họ không có lỗi!)
Lỗi là ở mẹ, đã chọn và đã đến, dù không đủ tình yêu và tình thân.
Con 4 tháng tuổi mẹ bế con đi ở trọ, con 17 tháng tuổi ba mẹ mua căn hộ ở Fuji, mà giờ con tròn 7 tuổi lên 8 tuổi rồi, nhà cửa vẫn còn lộn xộn bừa bộn, thiếu sự riêng tư cho mẹ. Mẹ cũng buồn lắm về sự lộn xộn nhà cửa, và còn khổ sở hơn nhiều vì sự lộn xộn trong gia đình con. Có những người - vì con mà mẹ phải giao tiếp với họ. Không chút niềm vui nào.
Mẹ chỉ thương con quá. Con xứng đáng hạnh phúc hơn. Hơn ba, hơn mẹ và hơn cả chính con bây giờ.
Ôm con!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét